cialis ohne rezept cialis bestellen kamagra oral jelly viagra kaufen kamagra 100mg levitra preis cialis generika levitra 20 mg levitra 20mg viagra generika lovegra kaufen kamagra bestellen viagra generika online viagra bestellen viagra kaufen

TRANG NHẤT > BIỂN ĐẢO
Cập nhật 28/08/2017 (GMT+7)

Những người mẹ Gạc Ma

29 năm một khoảng thời gian khá dài để thay đổi nhiều thứ, song ngần ấy thời gian, những người mẹ của 64 cán bộ chiến sĩ bị tàn sát dưới họng súng xâm lăng trong trận “hải chiến Trường Sa” ngày 14/3/1988 chỉ đau đáu một điều chưa đưa xương cốt các anh về đất liền để được khói hương. Sau 29 năm, các mẹ phần nào được ấm lòng bởi anh linh các con của mẹ được đưa về đất liền, vĩnh hằng trong khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma ở bán đảo Cam Ranh, nhưng nỗi đau mất con chẳng bao giờ chấm dứt.



Mẹ Trần Thị Huệ tặng lá thư của con trai cho nhà lưu niệm Tượng đài Liệt sĩ Gạc Ma. Ảnh: MT.

* Lá thư con là xương cốt mẹ

   Trong buổi khánh thành Tượng đài Liệt sĩ Gạc Ma có nhiều mẹ liệt sĩ đến từ nhiều tỉnh khác nhau. Người đem lá thư ngả màu vàng ố, người đem đôi dép, người đem ba lô, tất cả đều là di vật của con họ còn sót lại.

   29 năm qua, mẹ Trần Thị Huệ cất giữ cẩn thận lá thư của liệt sĩ Lê Thế ở quê nhà Đà Nẵng. Mẹ không nhớ bao lần khóc mỗi khi đọc lại thư con, song có một điều luôn ray rứt chưa bao giờ nguôi trong tâm trí mẹ là được nhìn thấy nắm xương cốt của con  dù chỉ là mảnh san hô đem về từ biển. Đến Cam Ranh lần này, mẹ Huệ đem theo lá thư con trai- liệt sĩ Lê Thế, để tặng cho phòng lưu trữ di vật liệt sĩ Gạc Ma trong khu tưởng niệm. Khi ban tổ chức mời mẹ Huệ lên sân khấu trao di vật cho nhà lưu niệm, mẹ Huệ tay run run đưa lá thư lên ngực như ôm con mình lần cuối. Nước mắt lưng tròng, bà nói với chúng tôi: “29 năm qua tui giữ lá thư này và coi đó như xương cốt thằng Thế. Rất nhiều người đến xin, nhưng nay tui mới trao. Con trai tui được về đây rồi, phần nào cũng đỡ đau xót hơn”.

   Mẹ Huệ kể, ngày anh Thế tạm biệt gia đình đi đảo Gạc Ma mới 23 tuổi. Sau hơn 1 tháng nhập ngũ thì Mẹ nhận được lá thư anh gửi về từ một đồng đội. Trong thư anh Thế kể về chuyến đi biển trên tàu hải quân bị say sóng và hỏi thăm sức khỏe cả nhà. “Trong thư, nó cứ dặn đi dặn lại má giữ gìn sức khỏe, con sẽ về. Ai ngờ đâu chỉ ít ngày sau tui nhận được tin nó hi sinh ngoài Gạc Ma”. Mẹ Huệ khóc. Giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt gầy của người mẹ nghèo gần tuổi 70.

   Tôi hỏi “gần 30 năm anh Thế hi sinh rồi, giờ má còn nhớ khuôn mặt anh Thế không?” mẹ Huệ ngậm ngùi: “Làm sao mà quên được. Thằng Thế có tật nhỏ ở mắt trái nên đi khám nghĩa vụ mấy lần không đậu. Nó cứ nằng nặc đòi đi bộ đội nên tui đã đưa nó đi phẫu thuật đó chớ. Nó hoạt bát lắm. Ngày trúng tuyển nghĩa vụ quân sự, nó ôm vai tui bảo “nhất định con sẽ trở về”. Ai ngờ đâu nó hi sinh”. Thêm một lần nữ mẹ Huệ rơi nước mắt.

   Đến tượng đài “Những người nằm lại phía chân trời” đón con từ Gạc Ma trở về, mẹ Huệ mặc bộ đồ đen. Bộ quần áo mà 29 năm trước, mẹ Huệ tiễn anh Thế lên đường ra Trường Sa xây đảo. Vẫn quần áo đen này, 29 năm sau, mẹ Huệ đón anh Thế trở về.

* “Con ơi, mẹ đón con về”

   Khi nhận được thư mời của Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam, mẹ Hà Thị Liên, mẹ của liệt sĩ Đào Kim Cương bắt xe đò từ Hà Tĩnh vào thành phố Nha Trang trước hai ngày khánh thành Tượng đài Gạc Ma. Ngồi ở hàng ghế thân nhân gia đình liệt sĩ, khuôn mặt nhăn nheo của mẹ Liên hằn sâu nỗi đau mất con. Mẹ nhìn chúng tôi, rồi lại nhìn những người xung quanh, lạ lẫm.
Hình ảnh khiến chúng tôi không cầm được nước mắt, đó là khi mẹ Liên đến bên di ảnh liệt sĩ Đào Kim Cương treo trang trọng ở khu lưu niệm di vật liệt sĩ Gạc Ma. Hai bàn tay gầy guộc của mẹ Liên miết lên di ảnh, rồi sờ lên đầu, lên mắt con trai. Mẹ áp má rồi hôn liên tục lên di ảnh con mình. Trong đau xót tột cùng, mẹ Liên gọi “Con ơi, Cương ơi mẹ đón con về đây này”. Khi đoàn người di chuyển lên phía công viên Hòa Bình, mẹ Liên vẫn nấn ná không chịu rời di ảnh con. Mẹ bảo: “Bao năm tui chẳng nguôi ngoai. Thằng Cương là đứa con hiếu thảo lắm. Khi hi sinh, nó mới 18 tuổi. Tuy không sờ thấy thịt xương con, nhưng con đã có phần mộ ở đây, không còn nằm lạnh lẽo ngoài biển khơi nữa, mẹ cũng yên lòng”.


Đoàn cựu chiến binh thắp hương tại khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma. Ảnh: Vân Hằng

* Ước nguyện cuối đời

   Ngoài hành trình từ khu phố 4, phường 2, đường Kim Đồng thành phố Đông Hà - Quảng Trị vào Khánh Hòa đón con trở về từ biển cả, mẹ Nguyễn Thị Hằng, mẹ của liệt sĩ Hoàng Ánh Đông có một ước nguyện cuối đời là xin cho con trai út là Hoàng Ánh Thùy được biên chế chính thức dạy nhạc ở một trường cấp ba nào đó trong thành phố Đông Hà - Quảng Trị. Bà nói với chúng tôi trong nước mắt: “Ước nguyện cuối đời của mẹ là mong ước cho thằng con trai út có việc làm ổn định, vừa để sinh sống, vừa thờ phụng anh nó. Tui già sẽ chết, việc thờ thằng Đông giao cho nó. Nhưng chừ nó nghèo quá, lương tháng ba triệu nuôi hai con nhỏ, vợ thì ốm đau liên tục. Tiền tuất của thằng Đông được một triệu ba. Cả năm con người có hơn bốn triệu, cuộc sống khổ lắm”, mẹ Hằng chia sẻ.

   Bảy năm trước, Hoàng Ánh Thùy (em trai liệt sĩ Hoàng Ánh Đông) ra trường sau 5 năm  học Đại học Huế khoa thanh nhạc trở về Đông Hà - Quảng Trị xin việc. Mặc dù năng lực dạy tốt và trải qua nhiều lần thi công chức, song anh Thùy vẫn không được nhận vào dạy biên chế chính thức. Suốt bảy năm qua, anh Thùy dạy hợp đồng thanh nhạc ở nhiều trường trong thành phố Đông Hà cho học sinh cấp ba với mức lương 3,1 triệu đồng/ tháng. Số tiền đó không đủ nuôi hai con nhỏ và mẹ liệt sĩ. Anh Thùy cũng đã làm đơn xin vào biên chế dạy nhạc ở nhiều nơi, nhưng chẳng trường nào nhận. “Tui ngày một yếu đi, việc thờ cúng thằng Đông tui giao cho nó. Tui chỉ mong các cơ quan cho con tui vào dạy học biên chế để có thêm lương nuôi con.”, Mẹ hằng ước nguyện.

   Mẹ Hằng chậm rãi bước lên từng bậc tam cấp, đứng trước di ảnh con trai, bà nghẹn ngào rơi nước mắt, gọi tên “Đông ơi, má đến để đưa con về”. Bà quay sang nói với tôi: “Thằng Đông nhập ngũ năm 21 tuổi thì 22 tuổi nó hi sinh. Ngày nhận được tin, tui không tin nó chết, mà nghĩ nó bị thất lạc đâu đó giữa biển. Cho đến bây chừ, tui vẫn nhớ ngày nó chia tay đi Trường Sa. Nó bíu vào vai tui bảo, con đi sẽ về, má đừng khóc. Ai ngờ nó hi sinh rồi”. Mẹ Hằng lại khóc. Trong đôi mắt sâu thẳm nỗi đau thương có cả niềm tự hào. Vì con của mẹ đã anh dũng hi sinh vì bình yên của chủ quyền biển đảo quê hương, vì Tổ quốc./.

Mai Thắng
Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
Họ tên
Email  
Nội dung
 
 C�C TIN TỨC KH�C
“Đội quân tóc dài” Lữ đoàn tàu săn ngầm sánh vai như “nam binh” trong đội hình diễu duyệt hội quân (25/02)
Chuyện về chiếc bánh chưng nơi đảo xa (13/02)
Kết thúc hải trình yêu thương và hạnh phúc (31/01)
Tết “tây” ngoài những pháo đài canh biển (31/01)
Xúc động lễ tưởng niệm các liệt sĩ hy sinh trên thềm lục địa phía Nam (25/01)
Hoàng Sa, Trường Sa Lãnh thổ của Việt Nam bất khả xâm phạm (18/01)
Tình người ấm áp nơi biên giới (17/01)
Chuyến hải trình trọn vẹn niềm vui (17/01)
Tết “tây” ngoài những pháo đài canh biển (04/01)
Biển, đảo Việt Nam - Bảo vệ không gian sinh tồn của dân tộc (10/12)
Tổng công ty Tân Cảng Sài Gòn trao nhà tình nghĩa tại Gia Lai và Kon Tum (08/10)
Nâng cao chất lượng công tác phối hợp tuyên truyền biển, đảo năm 2018 bằng những việc làm thiết thực, cụ thể (02/05)
Những “chiến binh đặc biệt” ở “quần đảo bão tố” (28/03)
Gia Lai quan tâm công tác tuyên truyền biển - đảo (08/01)
Những “bông hồng thép” đảm đang (17/10)
 

Xem tin ngày:

 Truyền hình internet


Xem toàn bộ Clip

 Tìm kiếm

Trong:

 Thông tin mới


Năm 2018, mối quan hệ hợp tác nhiều mặt giữa Việt Nam và Indonesia đã được triển khai hiệu quả và điều này sẽ tiếp tục được phát huy trong năm tới. Nhân dịp đón Xuân Kỷ Hợi 2019, Đại sứ Indonesia tại Việt Nam Ibnu Hadi đã chia sẻ với phóng viên Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam về quan hệ ngoại giao giữa hai nước.


Năm 2018 là năm có nhiều dấu ấn trong quá trình phát triển và trưởng thành của lực lượng gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc của Việt Nam. Phóng viên Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam đã có cuộc trao đổi với Đại tá Hoàng Kim Phụng – Cục trưởng Cục Gìn giữ Hòa bình Việt Nam để hiểu rõ hơn về điều này.


Ngay từ thời điểm xây dựng dự thảo Nghị định, Hiệp định thư đưa nội dung của các điều ước vào thực hiện, Việt Nam đã chủ động tham gia các nhóm làm việc ASEAN, nỗ lực cùng các quốc gia khác triển khai cơ chế 1 cửa ASEAN để đảm bảo chính thức khởi hành khi đủ 10 nước ASEAN phê chuẩn.


Sau hơn 40 năm, kể từ ngày thiết lập quan hệ ngoại giao (1976 – 2019), quan hệ Việt Nam – Thái Lan đã không ngừng phát triển trên mọi lĩnh vực, trong đó nổi bật là về chính trị - an ninh – quốc phòng, kinh tế - thương mại, quan hệ giữa hai nước hiện có thể nói là tốt nhất từ trước đến nay.






Lịch công tác cơ quan

1

nghi quyet

Quản lý văn bản điều hành

chu se

cam nang tuyen giao co so

Tài liệu tham khảo cuộc thi trắc nghiệm

câu hỏi thi viết

Câu hỏi Cuộc thi

bien dao

Đặc san số tháng 1 năm 2015

Thuc hien di chuc chu tich ho chi minh

Hop thu cong tac vien

co cau to chuc nganh tuyen giao gia lai

Thong tin shnd


 Thăm dò ý kiến

Theo bạn, nhu cầu quan trọng nhất của thanh niên hiện nay là gì?

  1. Học tập nâng cao trình độ.
  2. Việc làm.
  3. Vay vốn để sản xuất kinh doanh.
  4. Hoạt động vui chơi giải trí.
  5. Nhu cầu khác.

Theo bạn, thanh niên hiện nay có sẵn sàng tham gia các hoạt động tình nguyện tại vùng sâu, vùng xa không?

  1. Sẵn sàng tham gia
  2. Tham gia nhưng phải có chế độ, chính sách
  3. Không sẵn sàng tham gia


Số người truy cập 2689676
Số người Online 143

Trang Thông Tin Điện Tử Ban Tuyên Giáo Tỉnh Gia Lai

Cơ quan chủ quản: Ban Tuyên Giáo Tỉnh Ủy Gia Lai
Giấy phép số  147/GP-TTĐT Cục quản lý Phát thanh-Truyền hình-Bộ thông tin và truyền thông cấp
Địa chỉ: 02 Hai Bà Trưng - TP.Pleiku - Gia Lai
Điện thoại: (059) 3717002 - Fax: (059) 3871503
Email: thongtintuyengiaogl@gmail.com
Ghi rõ nguồn thongtintuyengiaogialai.vn khi sử dụng lại thông tin từ website này